








Lấy cảm hứng từ cảm xúc của những người con xa quê hương thời covid khi đại dịch qua đi điều mong mỏi nhất là quay về nhà và trực tiếp nhìn những người thân của mình bằng xương bằng thịt.
Ngay từ những cảnh quay đầu, khán giả bắt gặp chính mình trong những trăn trở của các nhân vật: “Tết này có về quê không?”.
Bồi hồi, lo lắng, hy vọng – nhiều tâm trạng đan xen lẫn lộn của nhân vật được ekip lồng ghép trong những khung hình tối tăm, lạnh lẽo với gam màu chủ đạo xanh, đen. Những người con xa quê đang bị bó hẹp trong chính cái bóng của họ, phản chiếu qua những tấm gương, kính, mặt nước mờ nhòe và chứa đầy cảm xúc. Nơi bình yên có tên nhà mình mãi mãi…”